|
h0n3y_l0v3
|
read my profile
sign my guestbook
Name: Annie Gender: Female
Interests: Thich nghe nhac,luyen phim,Having fun,going shoping,hangin' out with friend,nhiu` lam ke toi' sang' cung~ 0 hit'...
Expertise: Kua trai,pha'' nguoi` ta and some other shit i don't know
Occupation: Nu~ sinh Industry: Bit chit lien` a'
Message: message me AIM: nh0ck.sh0ck
Member Since:
7/22/2006
|
|
SubscriptionsSites I Read
|
|
|
|
| | Khi người Việt Nam ko biết yêu tổ quốc! 
Lâu rồi, ko viết một entry nào loạn bàn sự đời, ko phải vì ko có nỗi bức xúc hay vì bàng quan với thế sự hoặc những vận động xã hội xung quanh mình, chỉ là do chưa có nhu cầu nghĩ đến.....
Nhưng hôm nay, sau những ngày APEC nổ lên bùm bụp... nằm nhà vì đường bị cấm tung beng loạn xạ... dằn vặt với những suy nghĩ dở hơi, ko biết ở đâu bơi lả tả trong đầu.... Tự nhiên muốn nói lên một cái gì đó! Hay nói đúng hơn là, chỉ muốn gào thật to!.... Những vấn đề tưởng như là nhỏ...nhưng thực sự lại chẳng nhỏ chút nào... 1/ Chợ đàn ông! Gọi là chợ đàn ông, ko phải bởi khu chợ này kinh doanh đĩ đực.... mà bởi một lý do hoàn toàn trong sáng rằng, khu chợ này, những người bán hàng hoàn toàn là nam giới, từ ông bán rau, bán đậu, đến gã bán thịt lợn hay thằng bé bán thịt gà đều là đàn ông con trai hết.... Bước vào khu chợ trên con đường sình lấy ấy, tao ko hiểu sao nó lại kỳ dị đến vậy! Từ con đường đất bẩn thỉu, đến cái mùi khó chịu xộc lên sống mũi nôn nao lạ lùng.... Những người bán hàng ở đây đều rất thân thiện, cái dáng lom khom già nua, cong cong như cọng cải của ông bán rau hay cái khuôn mặt hình bìa đậu của thằng nhóc bán đậu phụ... khiến tao có ý nghĩ rằng, người bán cái gì, thì thân hình và khuôn mặt giống y xì cái đó ( bán thịt lợn thì béo tròn như lợn :| ).... Và ở cái khu chợ này, ai cũng nghèo... trong cái mùi khói bếp than lan toả của một chiều sắp sang đông giá... cái mùi khét lẹt quánh đất bùn...là những khu nhà lụp xụp, mái tôn rách bươm như bị thời gian dày xéo....Khu chợ đàn ông cũng như bao xóm nghèo đang ngóng trông nhà nước.... Đời này qua đời khác, tháng này qua tháng khác, ngày này chà đạp ngày kia.... Người ta nói rằng, người ta sẽ làm đường cho họ! Cái con đường đất bẩn thỉu này, rồi sẽ có ngày đẹp và sạch cóng ra... Nhưng rồi nhiều năm trôi qua, người ta làm Sea Games, người ta "xây" APEC, người ta "nhảy" WTO..... thì ngay trong cái xó xỉnh của một cái thủ đô to tướng... vẫn còn những con đường in nước mắt màu đen.... Có những mái nhà rách nát lụp xụp nghèo hèn... khuất sâu quanh những dòng sông cuộn mùi hôi thối.... Ai chẳng biết người ta phải đi lên... muốn sánh vai phải kiên cường mà tiến bước.....nhưng rồi dân cứ đóng thuế và nhà nước thì cứ hứa suông...Cứ chờ đợi một khoản đầu tư từ đâu đâu rót xuống! Ở đâu là ở đâu? Ừ thì chờ vốn đầu tư quốc tế.... Buồn cười nhỉ? Khi người Việt mình còn chẳng biết thuơng nhau, mấy ông to còn bòn của dân chết mẹ... lại cứ ngồi đó mà mong Tây nó cho..... 2) Chúng em là người "Việt lai": Bây giờ hay lắm nhé, Việt Nam hẳn hoi mà cứ lòi ra những tên quốc tế....Quốc tế xa đã đành, đằng này quốc tế gần mới máu... Nào là bến Hàn quốc, đường Nhật bản, đê Hồng Kông... cái gì cũng là nền văn minh châu Á xóm giềng cả.... Cứ chỗ nào đẹp đẹp và lãng mạn, thì ta sẽ gọi nó là Hàn Quốc, nếu nó sạch sẽ tinh tươm, ta gọi nó là Nhật Bản... ừ đấy, đẹp là toàn giống ... nước ngoài ý....
Chúng ta du nhập văn hoá quốc tế, chứ ko phải hoà tan hoà lẫn để rồi phủ nhận mình! Một con đường đẹp của Việt Nam, nó phải là một con đường thuần Việt! Sao cứ bắt nó phải đắp chiếu Nhật - Hàn? Đến người Việt Nam còn phủ nhận vẻ đẹp Việt Nam, thì thử hỏi đến đời nào Việt Nam mới được xem là đẹp! Tại sao cứ phải "vẽ tự hào" cho nước khác mà lại quên đóng mác cho nước mình? Đúng là nghịch cảnh! Rồi đến những cái tên: X hàn, Y Hàn, v.v... thằng nào con nào cũng phải gắn cái chữ Hàn sau cái tên, như một cái đít được gắn thêm đuôi nhập khẩu vậy! Rồi tranh nhau vênh váo nếu được khen là: "Như Hàn quốc ấy!", "Khiếp, nhìn mày đẹp như Hàn quốc!".... Thế có vãi đái ko cơ chứ.... Người việt Nam lại cứ thích lai máu Hàn, tóc Hồng kông, quần Nhật Bản, áo Hàn quốc, xì tai acteur máu lửa.....
Tại sao lại cứ phải tự hào khi người ta nói mình giống một người khác? Tại sao lại cứ phải vênh váo khi đi sao chép phong cách ko phải của mình! Tại sao lại xấu hổ khi là người Việt nhưng lại tự hào khi đón nhận một lời khen rằng mình ko giống người Việt! Hồi cấp 2, cô giáo tao kể rằng, năm cô còn bé, có một đứa trẻ khóc vì nó có màu tóc hung dỏ, khóc vì nó là con lai, ko được là người Việt Nam như những đứa bạn khác! Nghĩ lại bây giờ, có khi bọn nó, lại khóc vì... sao bố mẹ mình lại là người Việt Nam cũng nên... Nghĩ đến mà thêm đau xót.... Lẽ ra nên tự nhục thì chúng nó lại tự hào Cái sự tự hào đấy đến từ đâu? Từ những con sâu suốt ngày đi đục lỗ.... Từ những đứa con việt Nam "đẻ non" sính ngoại... có tiền và mua sự sành điệu để biến mình thành siêu nhân.... chìm đắm trong những con mắt âm thầm thán phục và những lời lộ liễu tung hô.... tất cả chỉ có vậy, từ kẻ diễn, đến người xem, từ thằng quay phim đến con quay cóp... đều ko muốn mình Việt..... thì hỏi rằng tên tổ quốc họ đặt ở đâu? Có một sự thật như rất nhiều sự thật rằng, ngày nay xuất hiện quá nhiều những phát ngôn vô tâm đau đớn: "Nếu giờ lại chiến tranh, em lướt trước!".... Nói thì có vẻ già nua, nói thì sẽ bị những người trẻ như ta0 nghĩ tao giả tạo và ta0 bệnh hoạn.... nhưng thực sự xót xa thay cho cái nòi giống này... quên đi đất nước khi trong tim vẫn có dòng máu chảy.... Dường như quyển sách đạo đức ko dậy được chúng sống có đạo đức nữa rồi.... Sách dậy làm sao được khi bố mẹ chúng nó còn ko sao dậy được.... Chúng nó_ những đứa con h0ang của nền văn hoá, sự kết hợp lệch lạc của thứ thời trang nửa mùa... cái điệu cười khốn nạn trong bộ trang phục Harajuku đẻ n0n, ngồi ưỡn ẹo trên những c0n xem cứng cóng.... và khoái trá tự hào ta nổi nhất chốn này... Phải làm gì đây khi có những người Việt Nam ko còn biết yêu tổ quốc một cách vô tình và vô tội như thế????? 3) Lòng xót thương chia năm sẻ bảy! Nghe mới tự hào và man trá làm sao! chia 5, sẻ 7, cứ như chúng ta có tình thương bao la, ứa tràn ngực trẻ để chia sẻ cho mọi người vậy! Nhưng thực tế có phải thế ko?... Người ta gào lên quyên góp cái này cái kia, phong trào này phong trào nọ... để ủng hộ cho những người có khó khăn.... Thánh thiện quá! Nhưng tất cả chỉ để cuối năm, được đọc một cái báo cáo dài hàng chục trang rằng: "Chúng tôi nhân ái! Chúng tôi đã phát động những thứ vãi đái nhân ái! Nhìn đi!"... Chính cái sự xót thương ấy đã biến cuộc đời này thành những vở bi hài kịch.... Khi mà những đứa như chúng mày, bằng tuổi tao... có thể nhỏ hơn, hay lớn hơn một tý,tranh nhau đi làm từ thiện để chụp ảnh khoe lên blog đánh bóng tên tuổi mình, để ham vui ở những nơi như trại trẻ mồ côi, làng trẻ em khuyết tật trong những ngày người ta tổ chức làm từ thiện tập trung.... Nghe mà ta0 thấy nhục! Nhục lắm! biết ko? Nhục vì chúng mày đến đấy, ca hát và nhảy múa như để kiếm chỗ vui chơi.... nhiệt tình chơi chứ ko nhiệt tình chia sẻ.... Nhục vì chúng mày sống hời hợt trong sự san sẻ đói khát hẹp hòi...Cái tình nhân ái "khôn lỏi" chỉ được cái nói mồm... thật đáng kinh tởm! Phải làm gì đây, khi người Việt còn ko biết thương nhau????? Phải làm gì khi ý thức giống nòi ko còn nữa?????
.......................... Có bao giờ ai đó nghĩ, mình đang sống trên vô vàn nỗi đau của kẻ khác???? Khi những tấm thân rách nát đang dải khắp mặt đường dầy... thì chúng ta ngồi đây, nghĩ mình giống Tây, làm cho mình giống Nhật, sao chép từ bề ngoài đến cá tính của người khác mà cứ như là thật! Từ những ông to đến những bà nhỏ.... Từ những thằng ngồi trên nóc, đến những con lăn lóc lướt dưới đường.....dường như đều đang... quên mất cách yêu tổ quốc.... Nghe đâu, "quan" vì dân là quan yêu nước, dân nhớ nước là dân thương yêu tổ quốc! Đằng này thì..... "họ" bỏ bê nhau :)) Ôi, sao mình lại nghĩ nhỉ? mình "già" thật rồi chăng???? | | |
| Đời con gái mới ngấp nghé 19, đời con gái vẫn còn dài lắm con ơi.... Vẫn chưa hết cái tuổi ham chơi và đùa nhau bằng những lời mùi mẫn nhất.... Cái thứ tình yêu lúc này cũng chỉ như một miếng vải nhàu nát, được là lại.... rồi lại mau chóng trở lại trạng thái ban đầu.... Nhầu nhĩ và bẩn thỉu... Những thằng con trai đi qua cuộc đời tao.... tr0nng những tháng năm ta0 thấy mình đang lớn.... nghĩ mình đã biết yêu nhiều hơn biết ghét.... Tất cả dường như đã chết, chỉ còn đâu đây linh hồn lê lết bám đuôi.... Tự nhiên hôm nay ngồi, chân hơi đau, hông hơi mỏi, lưng hơi còng... và lòng hơi trống.... Muốn nhớ lại những gã trai đã từng lướt qua cuộc đời mình... Tao sực thấy tỉnh cả người.... Tao muốn nói về tất cả chúng nó, từng thằng một trong giây phút nhơ nhuốc đến cảm hứng cao trào.... từ mơ mộng ước ao, đến những hứa hẹn với tao rồi đột nhiên chết lịm..... 
I. Tóc xanh lá! Tóc xanh lá đến với tôi trong một ngày buồn cười ko thể tưởng.... Cậu ấy như một gã trai lông nhông vơi vẻ ngoài kỳ quái, chằng chịt tatto ở cánh tay và percing trên 2 tai và cánh mũi.... nhìn cậu ấy hay hớm một cách kỳ dị... Và nhất là khi ấy, là cách đây 5 năm... lúc tôi còn là một đứa nhóc cấp 2, nhìn bọn con trai với con mắt ngu ko thể tưởng.... Khái niệm về tình dục chỉ là một đám tinh trùng bay trong không khí... gặp trứng ở một khoảng không gian xác định... rồi nảy nở ra một bào thai sẽ được sinh ra từ... nách bọn con trai... Ngu và ngô nghê đến đáng sợ... Ngây thơ và lạc lõng với thực tế đầy bỡ ngỡ.... Tóc xanh lá bước vào cuộc đời tôi như một dấu chấm to đùng... điểm xuyết lên cái sắc thái héo hon của cuộc đời hoa mộng là vô vàn điều mới mẻ.... Từ cách sống đến nụ cười lạnh lùng ko ấm nóng....Tôi thích tóc xanh lá vô cùng, thích đến phát ghét lên được.... Chỉ tiếc là cậu ấy lại thích bạn thân của tôi.... Và thế là, tóc xanh lá luôn là một bí mật lớn trong trái tim tôi năm 13 tuổi.... Cái thứ tình cảm dịu dàng như gió mây, đến rồi đậu lại thoang thoảng và nhẹ nhàng.... Nhưng cũng đã làm tôi buồn nhiều lắm.... Trong ánh mắt dại khờ của một con bé xấp xỉ 14 tuổi.... việc ra đi của người mà mình thích là một nỗi buồn vô hạn.... Tóc xanh lá tặng tôi một cây bút màu xanh như màu tóc cậu ấy, một chiếc khuyên tháo từ mũi nhìn rất hớ hênh.... Rồi rời xa tôi để đến một nơi xa tít tắp.... US, là một phương trời khép kín đối với ánh mắt tôi ngày ấy.... Và tôi đã ngâm bàn chân mình trong nước nóng để khóc suốt một ngày vì chuyến bay của tóc xanh lá cây.... Sau này, tôi còn gặp nhiều người có mái tóc màu xanh lá... cái màu tóc cuốn hút và ấn tượng đến vô cùng... cũng đôi lần thích thú và ngóng trông một cái nhìn nôn nóng của một cậu bạn tóc xanh lá cây ở đâu đây.... Nhưng ko thể nào tìm được cảm giác nhẹ nhàng như tuổi 14 kia nữa... Cái cảm giác cậu ấy như là bão táp... nhưng lại chuyển thành gió khi ở bên cạnh mình.... II. Mon cheri! Đến giờ phút này có thể nói rằng anh là người mà em yêu nhất trong số những người đã đứng bên đời em. Một người yêu đầu tiên nhưng sâu trong lòng mãi mãi.... Viết về anh cảm xúc cứ dàn trải lênh láng mà ko sao kiểm soát được bản thân mình....Đã viết về anh quá nhiều, nên bây giờ chẳng biết viết gì về anh thêm nữa... Cái tình yêu dành cho anh đã được minh chứng qua thời gian, ko gian và hàng ngàn điều hơn thế.... chẳng thể thay đổi được gì dù dòng chảy cuộc đời cứ cuốn xô em đi.... Như Cún ( Quỳnh Anh) nói với em rằng, với anh, em là một chốn quay về..... Chốn quay về yên bình và thanh thản nhất, luôn chờ đợi và lắng nghe mọi lời anh nói, những tâm sự buồn vui hay những lời cáu gắt, nhưng tiếng chửi làm em đau quặn thắt, hay giọt nước mắt làm em tắt hẳn nụ cười....Anh đến như bình minh, chiếu anh sáng luồn sâu trong khe tối... Cảm giác như là... anh đi thì bóng tối lại đổ về.... Vì sao em yêu anh nhiều nhất? Vì sao em nhớ anh lâu nhất trong đời em? Vì sao em chẳng bao giờ quên? Và vì sao hình bóng anh trong em luôn đầy ắp? Vì sao em yêu anh bất chấp mọi khó khăn? .... Vì... em đã từng được anh yêu, cảm giác như anh là người duy nhất biết yêu em vậy... Lắng nghe và chia sẻ, an ủi và la mắng... khuyên bảo và chiều chuộng... dịu dàng và mạnh mẽ....Là anh... với muôn mặt ko tương đồng....   
Yêu anh và đốt cháy mọi thứ khi anh rời xa, đó là cảm giác làm lòng người ta tan nát nhất! Em vẫn còn nhớ như in cái tối em đốt cháy ảnh của mình... đốt cháy cuốn nhật ký mỏng manh chỉ viết để dành riêng cho anh..... đốt bằng nước mắt và bằng lửa cháy bỏng..... Yêu anh, khổ lắm! Thực sự khổ lắm! Thực sự đau lắm! Thực sự đắng cay lắm! Thực sự nhục nhã lắm! Thực sự là chỉ muốn tan ra và chết đi.... Thực sự chỉ muốn sống vì anh chứ chẳng quan tâm rằng mình cũng đang cần phải sống! Yêu người khác sẽ có cảm giác được yêu.... cảm giác bình đẳng trong cái sự cho và nhận, cảm giác mình ko bé nhỏ và tội nghiệp... Còn yêu anh, biết mình thiệt rất nhiều.... biết mình nhỏ bé bao nhiêu.... lúc nào anh cũng là một bóng dài to lớn lắm.... một mình anh chiếm mọi góc trong em.... Anh khiến em phải ngước nhìn lên anh chới với cao mỏi cổ.... phải khúm núm và bé nhỏ đến phát rồ....
Anh_ là một vòng tròn, cái vòng tròn định mệnh để bập vào đời em ko biết bao nhiêu lần.... Yêu anh, em ko cho đi cái gì... em tặng ko tình cảm... em ko nhận lại gì, chỉ nhận lại cái cảm giác biết yêu thật lòng.... cái cảm giác điên cuồng và trông ngóng... Ừm, anh biết không, trên đời này, một thằng con trai thất bại là một thằng ko thể làm cho đứa con gái mình yêu, yêu mình! Một đứa con gái thất bại là một đứa con gái ko thể khiến mình rời xa người mình yêu..... Đó là lý do vì sao mà, đàn bà hay chết vì đàn ông... và trên đời có quá nhiều thằng đàn ông... bất lực! 
III.Cún và ngộ nhận!

3 tháng yêu nhau, em có thể nói là em yêu Cún được ko nhỉ? Lúc đó thì rõ là có cảm giác....ơ hay thì nhớ mong, yêu đương và khóc lóc.... Lãng mạn và trào dâng.... nhưng lâng lâng rồi tịt ngóm! Nói chung lúc yêu thì thấy hoành tráng, lúc chia tay rồi thì phát chán được lên... Thậm chí cảm thấy hối hận và tình yêu này chẳng qua chỉ là một cơn say hay một sự nhầm lẫn nhảm nhí ko đáng có...Cảm thấy ghét Cún... Cảm thấy Cún như thằng điên..... Và đến bây giờ, thì thực sự nhận thấy thứ tình cảm ấy là một mớ tạp nham, nhám chán....Nhớ đến Cún chỉ thấy những thùng quà qua lại, những hộp quà cáp nèn chặt đến nghẹn mồm, hay những bài hát đêm piano trong đông lạnh cóng.... Lãng mạn lúc đó... nhưng bỏ nhau rồi thấy chó chết cha....Hơi hơi kinh khi nhớ lại mình lúc đó! IV. 2 tuần và 5 ngày: 1) 2 tuần, tốt kinh khủng, dễ thương, dịu dàng và chiều chuộng đến phát điên! 2 tuần là mẫu người con trai hoàn hảo cho những đứa con gái săn kiêm người yêu.... 2 tuần có một cái lưng hoàn hảo... một bờ vai vững chắc và đầy đủ an toàn..... 1 gương mặt xinh xắn, một vóc dáng hút hồn... một tâm hồn đầm ấm....biết cách làm cho tao nhớ, 2 tuần đủ sức hút làm cho tao thích.... 2 tuần tuyệt vời.... nhưng cũng chỉ được có... 2 tuần thôi!
Đến bây giờ, tao với 2 tuần vẫn là bạn.... 2 tuần vẫn rất dịu dàng... 2 tuần vẫn luôn là.... một thằng con trai, được khoanh tròn trong trái tim màu đỏ.... đáng để được ước mơ... Tao luôn yêu quý 2 tuần của tao nhiều lắm! 2) 5 ngày là một cơn say chóng tỉnh...Chỉ say trong những ngày tháng 9 vắng người tình... chỉ nhớ trong những ngày thiếu m0n cheri oằn mình lăn lóc... 5 ngày tính rất đĩ.... 5 ngày ko chung thuỷ..... 5 ngày đến rồi đi nhưng ko mang lại nhiều cay đắng... 5 ngày là một núi những niềm vui bất tận... tuy ko chân thành nhưng thật sự những cảm giác đến nhanh...Vui lắm! V. Chồng!  
  Là một người ko biết cách quan tâm, hay nói cách khác chồng là người thiếu sự quan tâm trầm trọng! Trách sao được, những người yêu trước của chồng có vẻ đều rất hài lòng với kiểu yêu ấy của chồng, chỉ cần có chồng là đã coi như thoả mãn lắm.... Còn mình thì khác... tình yêu là phải có bão táp, có sóng gió, có thăng hoa, có cao trào, có đỉnh điểm... đặc biệt phải có bất ngờ làm choáng váng và say như mơ....Chồng -mặt mũi lúc nào cũng lạnh lùng và ko mấy chú tâm đến tình cảm...ko hề biết cách lo lắng cho người yêu và kiềm chế để cho người yêu đỡ khổ.....Thấy chồng ngủ nhiều hơn cả yêu nữa.... Muốn được yêu, nhưng theo định nghĩa yêu ấy của mình, thì có lẽ với chồng sẽ bị xem là đòi hỏi....Ở bên chồng, cảm giác như chồng chưa từng biết yêu và chưa yêu lần nào vậy... Ánh mắt lúc nào cũng đờ đần như nhìn đi đâu....Đọc blog của EX chồng viết cho chồng... tự nhiên thấy nhói lòng kinh khủng....Được yêu nhiều đến vậy... sao còn bỏ họ để đi? Vì cái gì chứ? Như người ta vẫn nói, bây giờ, tình yêu bán rẻ như một mớ rau héo... Mà rau héo ko bán được thì cũng chỉ đem về cho lợn mà thôi! Đó, giá của tình yêu rẻ mạt vậy..... Nói yêu nhau rồi... sáng sớm sẽ chia tay...
Nhưng mình cũng đã biết ghen khi chồng nhẹ nhàng với tất cả những cô nàng xúm xít, chăm chỉ chat chit và trả lời tất cả những lời bay bướm đong đưa.... Đến với chồng nhanh quá, tính đến hôm nay cũng mới chỉ được có 8 ngày.... 8 ngày ngắn ngủi sao thấy yêu đương xa xôi.... những lời đầu môi đã thổi hồn đầy ắp..... Những thứ tình cảm nóng bỏng phải vội vàng đậy nắp vì sợ nó trào nhanh.... Ngồi cạnh chồng có cảm giác chồng còn có hàng tỉ người để nhớ, còn mình chỉ là một công cụ trao tay... Cái cuộc sống của chồng như một vòng xoáy.... Cứ đến lại gần thì vòng xoáy ấy sớm muộn gì cũng sẽ đẩy mình đi... 
Chưa bao giờ khi yêu mà cái từ "tin tưởng" lại được nhắc đi nhắc lại nhiều lần đến vậy....Chồng nói là tin chồng.... nhưng tình yêu phải qua thật nhiều cú shock, để minh chứng và tin tưởng! Đã tin,vẫn tin và sẽ tin nhưng k0 có hành động thì niềm tin ko còn giá trị! Xưa nay, vốn dĩ muốn ai đó tin mình, thì phải xây dựng niềm tin ấy, chứ ko phải ngồi sẵn đấy rồi bắt người ta tin! Thích đọc thư của chồng viết, 2 bức thư rồi, cảm giác thích và yêu chồng nhiều hơn qua những dòng viết ấy....Đó là thứ thể hiện tình cảm khác biệt duy nhất ở chồng mà mình cảm thấy... sự nhẹ nhàng thấm qua từng dòng chữ, lan toả và làm mình cười.... khiến mình vui.... Nhưng vẫn thấy tình yêu này đang thiếu sót thứ gì.... những lần gặp nhau ngồi yên vị ở đâu đó.... ko có bất ngờ bùng nổ... cảm giác như cuộc sống cứ đều đều chạy... tình yêu cứ đều đều quay...Xét cho cùng, cái gì cũng cần có thời gian để chứng minh, có những thứ khó có thể có ngay luôn được... Nhỉ? Hoàn thiện tình yêu này... liệu có quá khó ko? M0n cheri đã từng nói là, yêu mình rất khó, bởi mình chỉ có thể yêu những ai mình tôn thờ... cái khát khao yêu của mình quá cao.... và người ta ko hiểu làm sao để yêu cho mình vừa ý được.... Nhưng dù sao... với tất cả những cái đó.... thì bây giờ, nói thể nào đi nữa, chồng vẫn là hiện tại của mình...như sếp Phương nói: "Em đã lựa chọn và em phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình..." Có nên nói rằng: "Phải biết chấp nhận" k0? .............................. Đó là những dấu chấm và những nét gạch, những mốc vạch làm thay đổi cuộc đời tao, dù ít hay nhiều cũng đánh dấu lên tao một chút gì yêu thương nóng ấm.... hay thổi lạnh lẽo hơi tàn mùa đông và trái tim tao đêm ngày trông ngóng....... Còn có rất nhiều thứ tình cảm một chiều đến và tao ko hề đón nhận... những thứ tình cảm ấy, mỗi lần biến mất đều khiến tao nuối tiếc! Như một sự ích kỷ bản năng, là ko yêu nhưng vẫn luôn muốn giữ riêng cho mình..... Cứ thế.... cứ thế.... tao ko bao giờ có thể sống nếu ko yêu, nhưng tao sẽ chết vì tao yêu điên cuồng quá! Tao là một đứa con gái bình thường điên loạn nhất trong đám con gái dại khờ ngu muội trên thế gian này.... Luôn để tình cảm lái mình đi trên những con đường ko bằng phẳng.... 
Buồn cười nhỉ? | | |
| Hôm nay, chồng tao viết thư tay cho tao, đã viết bằng tay lại đến nhà đưa tận tay nữa nhá.... Chữ chồng tao đẹp lắm ý... Học hành thì vớ va vớ vẩn, bay nhảy lung tung, thế mà chẳng hiểu sao chữ lại đẹp thế chứ lị.....Hỹ hỹ ;))... Thư đây này, thư đây này.... Hú la la.... 
Nói chung là mới yêu nhau một thời gian ngắn, cũng chưa thể nào mà hiểu hết nhau được... Với cả mỗi lần mở mồm ra là tao lại nhắc đến chuyện chia tay chia chân.... Công nhận chồng tao cũng kiên nhẫn, nên mới ko đạp cho tao mấy phát.....Bạn bè tao, nói chung là tất cả mọi người đều phản đối tao dữ dội việc tao yêu chồng tao..... Tao cũng chẳng biết vì sao, nhưng xét cho cùng thì cả 2 ko hợp nhau tý nào ( về lối sống thôi ý).... Rồi bây giờ, cả bạn thân nhất của chồng tao cũng xui chồng tao đá tao mới kinh chứ.... hahahaha, một tình yêu mang nhiều thử thách... Nhỉ?    
Tính đến thời điểm này thì tao thấy những người có tình cảm với tao ( trừ m0n cheri.... một người luôn khiến tao phải đuổi theo mỏi mệt mà ko bao giờ kịp) đều là những nhân vật kiệt xuất với cái công suất chịu đựng được sự điên loạn của tao với tần suất cao....Tần suất chịu đựng càng cao thì thời gian ở bên tao càng lâu dài.... Thế đấy! yêu đương bay nhảy như mây... Dù yêu nhau nhiều đến mấy, bao bọc nhau nhiều biết bao nhiêu thì cũng ko thể tránh khỏi cảm giác làm lòng nhau buồn và đau nhói....  Chồng tao bảo tao ko yêu chồng tao gì cả..... Tao thấy áy náy vì thứ tình cảm mơ hồ này.... Chồng tao bảo chồng tao yêu tao nhiều lắm đấy.... Tao cảm thấy hoài nghi vì thứ tình yêu ấy....   
Vấp váp quá nhiều trong tình yêu ko chỉ dậy người ta cách vựot qua mỗi khi vấp ngã, mà còn dậy mỗi người tạo ra một lớp lá chắn để tự bảo vệ mình! Tuy tao ko phải là con nhím xù lông, tung gai với tất cả những ai yêu tao và tiến tới, nhưng tao có một lớp bảo vệ bản thân mình...để không phải khóc lóc khi đi chệch hướng.... Cái lớp lá chắn ấy sẽ có một ngày bị phá tan đi, khi bản thân tao biết mình đủ vững chãi, khi tao biết người nào đó, yêu tao thật cơ.... Hoài nghi giết chết tình yêu đẹp... Còn tao thì đang đè bẹp cảm xúc của chồng tao.... Thương chồng ngốc quá.... Hix! Nhưng vẫn muốn đòi hỏi thêm tình cảm cơ.... MÀ ko chỉ tình cảm.... còn nhiều thứ khác nữa... nhiều.... nhiều lắm.... ..................................... Hôm nay, còn được sếp Phương cho cái camera nữa.... Thật là màu lửa...Thích ơi là thích ý! Tự nhiên ko cầu mong, cũng được ước muốn >:) 
...................... Rồi năm tháng cũng nối đuôi nhau trôi xa tít tắp... Phủ một lớp bụi dầy nên miền ký ức buồn đau... Những nỗi đau của ngày hôm qua sẽ bị hoà tan trong ngày hôm nay và biến mất.... Thế đấy! Người ta ko nhất thiết phải cố quên cái cũ, mà chỉ nên từ từ để nó tự biến đi.... Dạo này công việc quả thật là bê tha quá.... nhiều việc quá hay là em ko đủ khả năng để làm tất cả những việc đó hả anh? Khi nhìn em tất bật, mọi người nói em bận rộn... Khi nhìn em ôm đồm, mọi người nói em tham lam.... Khi nhìn em làm, mọi người nói em... có năng lực... Khi em thành công, người ta khen em giỏi.... Khi em thất bại, em tự cảm thấy mình rất bất tài... Ví như bây giờ, em nghi ngờ ko biết có phải mình giỏi như người ta vẫn nói hay ko? Hay chỉ là 1 con bé với cái đầu trống rỗng? Tại sao bọn bạn em lại được mời làm ở những nơi hay hớm, còn em lại bị bỏ rơi nơi xó xỉnh một mình? Tại sao người ta ko nhìn ra là em, chính em là người có khả năng đây này... Sao lại bỏ qua em mà lướt nhanh sang những đứa khác.... Làm em bứt rứt và tan nát quá đỗi... Khó nhhỉ? Khó nghĩ ấy mà...
Cảm giác đói tiền bạc lan toả làm cho em khát công việc vô cùng.... Giá như bây giờ có ai ném cho em một đống tiền, chắc là em sẽ nhặt đấy..... Em cần tiền hơn là cần sống, cần vật chất hơn vô số những thứ tình cảm nửa mùa.....Cần tiền một cách điên dại... sắp suy thoái và khủng hoảng đến nơi.... Đã từ bao giờ, nỗi lo tiền bạc và gánh nặng cơm áo đã chi phối hoàn toàn cuộc sống của em.... Khó khăn quá! Tiền! Tiền! Tiền! Sao ko ai cho mình tiền nhỉ? Why? Giá mà đủ sức bán thân ra tiền... chắc tao cũng bán quá.... Khốn khổ vì tiền, ngay cả khi... kiếm ra tiền! Nhục thật! Tình yêu ko làm cho người ta no đủ.... Cuộc sống nhân từ và những thứ tình cảm đang níu kéo vào nhau chằng chịt làm em đau đầu..... Em cần những khoảng lặng yên bình để thăng hoa sau khi thoái trào mệt mỏi.... Em cần được đòi hỏi hạnh phúc cho riêng mình... Thèm một món quà, một bó hoa, một lời nói dịu dàng.... đã bao nhiêu ngày qua thiếu quá.....Tất cả chỉ là những vận động nhỏ nhưng lại đem lại hưng phấn cho một cuộc sống to! 
.......................... My "thơ" (Gào, 17/11/06)
 Khúc hát mùa nào tan vỡ rồi... Còn lại nơi đây, mảnh vụn rơi... Yêu như chắp lại muôn hình vỡ... Bóng dáng người yêu thoáng ơ thờ... Chờ đợi hơi say hương bốn mùa... Tắt nắng, đông về, mưa lưa thưa... Đông trắng mênh mang, tìm chỗ dựa... Lạnh về co quoắp.... Ánh mắt.... nhắm rồi..... Giọt rét thoáng rơi.... Cuộc đời trống trải.... Tình yêu_tìm mãi mãi.... Mà vẫn chẳng thấy ai... Mắt mỏi, tim mệt nhoài... Ôm mùa đông vắng mãi...
  
| | |
| Mình đang ngồi trong cái hộp của cuộc đời mình, mân mê vết xước trên đôi bàn chân xấu xí, tay lọc cọc gõ bàn phím và lẳng lặng nghe tiếng mưa rơi... trong phim :) "Sad movie" 
... một bộ phim buồn... nó càng buồn hơn khi giờ mình đang buồn lắm... Một thằng bé khóc dưới tiếng mưa ấy,, gọi "mẹ ơi"... một người mẹ đang nằm trong phòng cấp cứu quằn quoại vì một cơn khó thở... một người con trai đứng dưới mưa, nhìn người mình yêu qua củă kính và cầu mong cô ấy hạnh phúc bên tình yêu mới, trong âm thanh sụt sịt của nước mắt rơi.... Một cô gái câm ôm người yêu nước mắt rơi thầm lặng...nhiều và nhiều lắm.... Họ đều đứng dưới mưa và đều khóc.... tiếng nước chảy đều đều... và ngực trái của mình nhói lên đau quá... Mình đau vì cái gì... hẳn ko chỉ bởi vì một bộ phim chứ? Uh, đang buồn.... nên đau....
Ở đời, mỗi người đều cần có bên mình một thiên sứ! Thiên sứ ấy sẽ che chở cho niềm vui và nâng đỡ cho tiếng khóc của người mà họ đi theo.... Mình đã từng làm một thiên sứ... cái nhiệm vụ ấy thật qua khó khăn và mình đã từ bỏ nó khi đã mệt mổi quá rồi... từ bỏ để rồi đi tìm cho mình một thiên sứ... sẽ làm cái nhiệm vụ như thế với mình...Nhưng thiên sứ ấy dường như ko hiện hình.... hoặc đến dưới hình hài ác quỷ.... mình ko thể nhìn thấy... ko thể... thật sự ko thể.... Hix, khóc rồi, nước mắt hôm nay rơi sao mà nhiều thế.... Lại đến cảnh buồn rồi này.... lại có thêm một người nữa chết.... để lại cho người mình yeê câu nói cuối cùng... Anh yêu em.... Đến bao giờ, trên đời này mới có ngày, có người yêu mình nhiều như thế nhỉ? - Anh để hình em sâu trong trái tim... Trái tim anh rộng mênh mông, nhưng bóng hình em lan toả rộng và lấp đầy mọi chỗ trống.... Anh yêu em, yêu nhiều cho nước mắt chảy vào trong... để nước mắt em ngấm vào lòng anh....và tan biến... anh buồn cho nỗi buồn của em, đau cho nỗi đau của em vì chúng ta luôn luôn có nhau.... anh là một phần trong em đang sống.... để chịu đựng và chia sẻ cùng em.... Anh sẽ đem niềm vui đến trên môi em cười.... anh sẽ lấy đi ánh mắt buồn rơi tả tơi dòng nước mặn...
- Anh sẽ yêu em chứ? yêu em cho dù em chẳng mấy yêu anh, yêu em cho dù em muốn anh vì em mà hy sinh nhiều thứ? - Ừ, tất nhiên là anh sẽ yêu em như thế chứ! yêu em nhiều rồi anh sẽ được em yêu....Anh sẽ cho em rất nhiều dù em chẳng có được nhiều mà cho anh như thế..... Anh yêu và anh hiểu, hy sinh vì em là giúp anh được sống... Và vì sự sống của trái tim mình anh sẽ mãi yêu em.... Nếu một ngày anh hết yêu em, trái tim anh sẽ thành một kẻ ngu trống rỗng.... và anh sẽ chẳng thể sống được đâu.... Yêu một lần... cho đáng để yêu... Một lần liều... để được yêu nhiều nhất! Một lần mất... để có tất cái mình cần..... 
| | |
| Hôm nay bỗng nhiên cảm thấy rằng: Cuộc sống là một thiếu nữ trần truồng nằm trên một chiếc giường không chăn gối! <FONT co |
| | |
| | Có người yêu! 
Tự nhiên có người yêu, có người yêu bất ngờ và nhanh đến mức phát choáng. Có người yêu một cách chóng váng cứ như vừa nhặt được vàng ( mà ko biết là vàng thật hay vàng giả nữa).... Có người yêu, tự nhiên có như những điều cầu nguyện bấy lâu bỗng thành hiện thực...đáp ứng khát khao muốn có.... nhưng cái số phận này có lê lết kéo dài như chó... để rồi lại có đau khổ khi yêu... vì yêu và ... đã liều? Và thế là ta đã có người yêu.... trong một buổi chiều liêu xiêu lá....Đoản khúc đông về?????
.................. Entry fOr mah new boyfriend: Anh yêu!

 Em ko biết dùng từ anh yêu lúc này đã là đúng lúc chưa? Em đã yêu anh đủ nhiều để gọi anh là anh yêu chưa? Nhưng vẫn gọi anh là "anh yêu" như những điều người ta vẫn thường nói khi yêu nhau vậy! Em cũng ko hiểu tại sao, em và anh đến với nhau quá nhanh như thế.... Trước anh, em là 1 tờ giấy trắng, 1 mảng trắng xoá và phẳng trơn mà anh hoàn toàn ko biết gì... và trước em, anh cũng như vâỵ.... Thế thì... tại sao em và anh lại yêu nhau? Anh có những điều em ko hề thích ở một thằng con trai, nếu ko muốn nói là vô cùng phản cảm. Bạn bè đều nói anh đẹp trai, và bản thân anh cũng luôn tự tin về điều đó.... Nhưng em thì cứ lừ lừ... chẳng thấy ấn tượng gì với vẻ bề ngoài của anh...thậm chí... đến ngày hôm qua, em vẫn còn chưa nhớ mặt anh rõ lắm.....Nếu yêu nhau chỉ để chơi, nghịch... thì ắt hẳn sẽ chẳng có gì phải nghĩ... nhưng... Đã từ lâu lắm rồi, em quên mất cảm giác chăm sóc cho một người.... Đã từ lâu lắm rồi, em ko biết yêu thương em phải làm gì cả.... Đúng hơn là, chưa bao giờ hành động của em đủ dịu dàng, ngôn ngữ và lời nói của em đủ nhẹ nhàng... để thể hiện cái tình cảm của em cho người khác... dù em yêu điên dại... em vẫn mãi mãi lặng im... Anh có biết điều này về em chứ anh? Nếu anh ko biết, thì anh nên biết.... bởi vì sẽ có một lúc nào đó.... anh nghĩ rằng em chẳng yêu anh... trong khi em lại yêu anh nhiều lắm... thì sao? Anh có cuộc sống của anh, cuộc sống ko có em mà em ko được quyền thay đổi nó....Một cuộc sống về đêm vui vẻ và trải dài trên từng con phố.... Một cuộc sống với sự phiêu lưu và những trò chơi rất mở... một cuộc sống khác xa những gì em đang có.....Em tôn trọng anh, ủng hộ anh và chắc chắn sẽ ko bao giờ ngăn cản hay phản đối anh.....vì với em... yêu thương là hy sinh, chấp nhận, dung hoà và cũng nhau cố gắng... nhưng.... tất cả những điềi đó làm em lo....anh ạ.... Em ko thích anh chơi lô để rồi thua cả chục triệu... bởi ngay cả khi anh thắng, em cũng chẳng thích một chút nào! Em chẳng thích những trò chơi mà anh đang chơi... ném tiền đi và hứng tiền về..... Em ko thích như thế.... Em ko thích đêm anh ra khỏi nhà và ngày ngủ hơn 12 tiếng..... Em ko thích anh bé mãi khi anh đã lớn rồi.....Em ko thích như thế... Em ghét cái cách người ta nói về anh, ghét cái kiểu người ta đoán em và anh vui đùa cho thú.... Ghét cái dự đoán 3 ngày yêu và 4 ngày lo cho chưa đầy 1 tháng em và anh chắc chắn sẽ tan vỡ... 
Em ghét cái kiểu chóng chán của anh! Ghét cái cách anh cứ yêu rồi quên nhanh như là chưa từng yêu vậy! Ghét cái nick em lọt thỏm trong group "Em gái" chẳng mấy được chú tâm.... Ghét lắm... Ghét cả sự mập mờ... ko rõ ràng giữa em và anh... Rồi anh sẽ lại đi lăng nhăng... và em sẽ lại là 1 đứa luôn im lặng như em vốn dĩ.... Ghét cái cảm giác biết rằng nếu yêu anh... chắc chắn là em sẽ phải khóc nhiều... phải đau nhiều.... như thể yêu là phải vậy....
Anh biết vì sao ko? Vì tất cả những thứ đó làm em... sợ anh! Một rào cản vô hình nói với em rằng, tránh xa ra đừng nên đi tới nữa.... Và dù anh là một cơn gió... em mong có để cuốn đời em đi.... thì cái thân phận yếu mềm và trái tim em trăm ngàn vết xước... cùng sợ hãi trước những phút liều mình.... Em tiến đến bên anh, ko hy vọng anh mang cho em thật nhiều hạnh phúc.... nhưng em muốn rằng anh hạnh phúc bên em....Và để làm được điều đó...thì ko được có bất cứ một rào cản nào.... Em sợ khi em yêu, em bị người ta chà đạp! Em sợ khi em yêu, em bị người ta rẻ rúm coi khinh! Em sợ khi em yêu và người ta ko hề nghĩ đến mình.... chỉ xem như một cuộc vui thử nghiệm... Em sẵn sàng yêu, cho đi và dâng hiến... nhưng chỉ đối với người xứng đáng với em..... Em muốn yêu một người... 
Nhớ đến em lúc mới tỉnh dậy.... nghĩ về em khi đêm xuống.... mơ về em khi ngủ say.... Bởi vì nếu em yêu anh, em cũng sẽ luôn có anh trong đầu em như vậy đấy.... Em muốn yêu một người... 
Sẽ hy sinh vì em,hy sinh những thứ riêng, để có một góc nhỏ trong tim và vì em mà sống... Không chỉ ích kỷ vì anh mà còn ích kỷ vì em... Anh hiểu ko? Em muốn yêu một người... Sẽ vì em mà khóc.... chứ ko phải để em phải mãi khóc một mình... Em muốn yêu, một bờ vai đủ chắc, một trái tim ko khô khan cứng nhắc.... để đón em và lòng, để chia sẻ và cảm thông... đi cùng em cho em bớt cô đơn trên con đường mênh mông rộng lắm..... Em muốn yêu một người... Đến bên em, và cho em biết rằng, em quan trọng đến mức nào trong lòng người ấy....và luôn cám ơn cuộc đời vì người ấy yêu em... Anh à, anh có đủ tình yêu... dành cho em... để làm... một người như thế ko anh???? ..................... Em biết những điều em ngóng trông sẽ ko bao giờ đến cả... bởi vì như thế quả thật là ích kỷ quá.... Nên tất cả những điều em chờ mong ở một người đàn ông, em sẽ chỉ giữ riêng trong lòng.... Anh cứ làm những gì anh thích, cứ sống theo thói quen của anh khi chưa từng có em.... Chỉ xin anh nhớ một điều... dù em và anh đến với nhau nhanh bao nhiêu.... vội vã yêu và dù nhiều hay ít....thì xin anh hãy, đừng xem em như một trò chơi anh nhé... một trò chơi để anh vui trong thoáng chốc... rồi sẽ quên ngay.... Em cần bàn tay anh khi mùa đông sắp đến.... em cần được sưởi ấm lên... và em cần anh như thế.... nếu như anh có thể bên em... Em biết rằng nếu ai yêu em thật lòng, sẽ phải đau nhiều lắm.... Em đã từng nhìn thấy những người con trai rơi nước mắt vì mình... em đã thấy họ đau còn nhiều hơn em đau nữa.... Nhưng nếu anh đã chọn lựa... Anh có thể hy sinh? Nếu anh yêu em, anh sẽ ko bao giờ phải hối hận vì mình đã chọn em đâu anh ạ.... Bởi em là con người, ko bao giờ vấp ngã... yêu .. để thay đổi nhiều điều.... Cám ơn anh đã đến... dù biết rằng anh chắc chắn sẽ đi.... Cám ơn anh đã đến.... dù biết rằng... anh sẽ chóng quên em... Cám ơn đã làm cho em nhớ.... Cám ơn đã dạy em quên cách đợi chờ.... Cám ơn những tình cảm ơ hờ....cho mùa đông bớt run lên lạnh cóng.... Anh làm cho em sợ lắm anh biết ko? hạnh phúc nhỏ nhoi... lo sợ miên man và mệt mỏi.... Hoang mang khi nghe anh nói, anh sẽ ko bao giờ bỏ em đâu.... trừ khi em nói chia tay trước....Đã từng có một người nói với em như vậy, người ấy... đã làm phần hồn của em đau thắt và co giật... chết hẳn và chẳng thể sống lên.... chỉ biết rên lên vật vã trong im lặng âm ỉ.... Anh à, anh... thật lòng yêu em chứ?

| | |
| Tặng anh, một lần và mãi mãi...chia hai....
|
|
|